Syndicate content

Vietnam

Does Women’s Leadership in Vietnam Matter?

Victoria Kwakwa's picture
Also available in: Tiếng Việt
High primary enrollment ratios for girls and impressive female labour force participation rates are two striking examples of Vietnam’s progress on gender equality. On female leadership, however, Vietnam has a huge unfinished agenda. The good news is that a recent study by Grant Thornton (2013) shows women’s leadership in business is growing and 30 percent of Board of Director roles in Vietnam are held by women compared to the global average of 19 percent. Women’s membership in the Communist Party has also risen from over 20 percent in 2005 to more than 30 percent in 2010.   The not so good news is that across business, government and political spheres, the face of leadership in Vietnam is still overwhelmingly male. 

In the last decade and a half, the share of women in the National Assembly has been declining. Only one out of nine chairs of National Assembly Committees is female. Women’s representation remains low in key bodies of the Communist Party: the Politburo (two out of 16), the Central Committee and the Secretariat.  In Government, the civil service has a large percentage of women but their representation in leadership is small and tends to be at lower levels: 11 percent at the division level, 5 percent at director level and only 3 percent at ministerial level (UNDP, 2012).

But should we be concerned about getting higher levels of women in leadership? Is this just about “political correctness” or can having more women in leadership in business, government and politics benefit Vietnam’s development?
 

Vai trò lãnh đạo của phụ nữ tại Việt Nam quan trọng như thế nào?

Victoria Kwakwa's picture
Also available in: English

Việt nam đã đạt được những tiến bộ rất đáng khích lệ trong bình đẳng giới như tỉ lệ đi học của trẻ em gái và tỉ lệ của lao động nữ trong lực lượng lao động rất cao. Cuối năm 2013 chúng ta có một tin vui là một nghiên cứu của Grant Thornton, cho thấy phụ nữ Việt nam ngày càng nắm nhiều vị trí lãnh đạo trong các doanh nghiệp. Tỉ lệ nữ trong hội đồng quản trị tại các doanh nghiệp Việt Nam là 30% trong khi tỉ lệ trung bình toàn cầu là 19%. Tỉ lệ đảng viên nữ trong Đảng Cộng sản Việt Nam cũng tăng từ 25% năm 2005 lên 30% năm 2010. Tuy vậy, đa số các vị trí lãnh đạo doanh nghiệp, chính quyền và đời sống chính trị vẫn là nam giới. Xét chung về vai trò của phụ nữ trên các cương vị lãnh đạo thì còn nhiều việc cần làm.  

Tỉ lệ nữ trong Quốc hội giảm dần trong thập niên vừa qua. Trong số 9 người đứng đầu các ủy ban của Quốc hội, chỉ có 1 là nữ. Số phụ nữ trong các cơ quan quan trọng nhất của Đảng như Bộ Chính chị, Ban chấp hành trung ương và Ban bí thư còn rất thấp (chỉ có 2 nữ trong số 16 ủy viên Bộ Chính trị). Về phía chính quyền, tuy tỉ lệ nữ công chức lớn, nhưng tỉ lệ lãnh đạo nữ lại khá thấp và ở cấp thấp: tỉ lệ lãnh đạo nữ cấp phòng là 11%, cấp sở là 5% và cấp bộ là 3% (UNDP, 2012).

Câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có nên coi vấn đề có thêm nhiều phụ nữ vào cương vị lãnh đạo là quan trọng không? Cần làm như vậy cho “phải phép” hay liệu việc nhiều phụ nữ tham gia lãnh đạo doanh nghiệp, chính quyền và đời sống chính trị thực sự mang lại lợi ích cho quá trình phát triển của đất nước?
 

Điều gì lý giải cho kết quả ấn tượng của Việt Nam trong kỳ thi PISA 2012?

Christian Bodewig's picture
Also available in: English

Kết quả của kỳ thi PISA 2012 - Chương trình đánh giá học sinh quốc tế (Program for international Student Assessment) cho thấy hệ thống giáo dục phổ thông của Việt Nam thành công hơn khá nhiều các hệ thống giáo dục ở các quốc gia giàu có hơn,xét trên khả năng cung cấp cho học sinh những kỹ năng nhận thức cơ bản như đọc, viết và tính toán.

What explains Vietnam’s stunning performance in PISA 2012?

Christian Bodewig's picture
Also available in: Tiếng Việt

The results from the Program for international Student Assessment (PISA) 2012 show that Vietnam’s general education system is more successful than systems in many wealthier countries in providing students with strong basic cognitive skills such as reading literacy and numeracy. Participating for the first time in PISA, Vietnam’s 15 year-olds perform on par with their peers in Germany and Austria and better than those in two thirds of participating countries.

There is no such thing as a free… condom: social marketing to prevent HIV/AIDS in Vietnam

Nguyen Thi Mai's picture
Also available in: Tiếng Việt
Vietnam: Fighting HIV/AIDS Starts with Better Access to Prevention


In the early 1990s, selling condoms was highly controversial in Vietnam. For so long, condoms had been distributed to each household throughout the country for free for family planning use only. Condoms were not used for promoting safe sex. It was extremely difficult to convince the media to advertise condoms, very hard to convince the government that it was possible to generate revenue from selling condoms. People found it embarrassing to buy condoms in shops or drugs stores.
 

Sẽ không còn bao cao su phát miễn phí...: Tiếp thị xã hội để phòng chống HIV/AIDS tại Việt Nam

Nguyen Thi Mai's picture
Also available in: English
Việt Nam: Nâng cao tiếp cận với phòng chống HIV/AIDS để chống lại căn bệnh nguy hiểm


Vào đầu những năm 1990,  tiếp thị xã hội bao cao su là một vấn đề gây nhiều tranh cãi ở Việt Nam. Trong một thời gian dài, bao cao su được phát miễn phí phục vụ mục đích kế hoạch hóa gia đình. Bao cao su chưa được đề cập như một biện pháp về tình dục an toàn. Thuyết phục giới truyền thông quảng cáo bao cao su là cực kỳ khó khăn, và việc thuyết phục chính phủ rằng có thể bán bao cao su trợ giá cũng là điều rất khó. Ai cũng cảm thấy ngượng và lúng túng khi mua bao cao su tại hiệu thuốc.
 

Why is ethnic minority poverty persistent in Vietnam?

Gabriel Demombynes's picture
Also available in: Tiếng Việt
What will it take to end poverty in Vietnam?



A few months ago, I journeyed to Lao Cai, a predominantly ethnic minority area in Vietnam’s Northern Mountains, to supervise a pilot survey. One older man I encountered—typical of many we saw—was a subsistence farmer with minimal education who spoke only his native language and had barely ventured beyond his village.

Members of ethnic minority groups make up 15 percent of the country’s population but account for 70 percent of the extreme poor (measured using a national extreme poverty line). During Vietnam’s two decades of rapid growth, members of ethnic minority groups in the country have experienced overall improvements in their standards of living, but their gains have lagged behind those of the Kinh majority.

Why is ethnic minority poverty persistent? This has been the subject of numerous studies, including a 2009 study on ethnicity and development in Vietnam as well as a chapter in our more recent Vietnam Poverty Assessment. This is also one piece of the research my team is currently pursuing.

Tại sao nhóm dân tộc thiểu số ở Việt Nam nghèo dai dẳng?

Gabriel Demombynes's picture
Also available in: English
Làm gì để xóa nghèo ở Việt Nam?



Vài tháng trước, tôi có chuyến đi Lào Cai - một khu vực có nhiều dân tộc thiểu số sinh sống ở miền núi phía Bắc Việt Nam- để giám sát một cuộc khảo sát thí điểm. Tôi đã tình cờ gặp một người đàn ông lớn tuổi - một người điển hình trong số rất nhiều người mà chúng tôi đã gặp – đó là một người nông dân chỉ vừa đủ sống, có trình độ học vấn tối thiểu chỉ biết nói tiếng dân tộc và hiếm khi ra khỏi bản làng.

Người dân tộc thiểu số chiếm 15% dân số của Việt Nam nhưng chiếm tới 70% nhóm đối tượng cực nghèo (được đo lường theo chuẩn cực nghèo quốc gia). Trong suốt hai thập kỷ tăng trưởng nhanh của Việt Nam, người dân tộc thiểu số ở quốc gia này đã có mức sống được cải thiện lên một cách toàn diện, song thành quả được hưởng của nhóm đối tượng này còn kém xa so với dân tộc chiếm đa số là người Kinh.

Vietnam: Who are the corruption game changers?

Huong Thi Lan Tran's picture
Also available in: Tiếng Việt
Two members of the Black and White club join an arm-wrestling competition with the slogan 'Arm-wrestling to blow away corruption' at a youth event in Hanoi in November 2012 to promote fair education environment.

I often hear that corruption is everywhere and nothing can be done about it. I used to believe it. I still hear people saying the work on anticorruption is a waste of time. I disregard these cynical statements now.  Who made me change my attitude? The youth.

I started being inspired several years ago when a group of young women from the Vietnamese NGO Live and Learn (L&L) developed the idea of ‘a sustainable and transparent society in the hands of youth’. As clear as the idea tells, these young women wanted to engage more with youth, educate them about sustainable and transparent development and how young people can become catalysts for change and for a less corruption-prone country. The idea was among winning initiatives of the Vietnam Innovation Day (VID) 2009 More Transparency and Accountability, Less Corruption, which was co-organized by the World Bank and the Government Inspectorate.[1]

As part of the project idea, L&L would help connect and create a network of student and youth groups (Green Generation network, volunteer clubs, youth organizations, Be Change Agents, etc.) in Hanoi. These groups would be more informed of development issues such as sustainable development, corruption, and their responsibilities, and eventually would act together to build a corruption-free society. The journey was not without difficulties. During the first six months of the project, L&L was not able to get into many universities to talk with students about transparency nor integrity, let alone corruption. Even if universities were open to the idea, not many students showed interest. Some events attracted only 8 young people.

Việt Nam: Ai là người thay đổi cuộc chơi tham nhũng?

Huong Thi Lan Tran's picture
Also available in: English
Hai thành viên của CLB Đen và Trắng tham dự thi vật tay với khẩu hiệu "Vật tay thổi bay tham nhũng" tại một hoạt động của giới trẻ tại Hà Nội vào tháng 11/2012 nhằm thúc đẩy môi trường giáo dục công bằng.

Tôi thường nghe mọi người nói rằng tham nhũng ở khắp nơi và chẳng thể làm gì để thay đổi nó. Tôi đã từng tin vào điều này. Tôi còn nghe mọi người nói rằng chống tham nhũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi. Giờ thì tôi không còn quan tâm tới những phát ngôn tiêu cực kiểu này nữa. Ai đã khiến tôi thay đổi thái độ của mình? Chính là các bạn trẻ.

Tôi bắt đầu được khích lệ vài năm trước đây khi một số thành viên nữ của một tổ chức phi chính phủ tại Việt Nam có tên là Trung tâm Sống, Học tập vì Môi trường và Cộng đồng (L&L) đưa ra ý tưởng về ‘một xã hội bền vững và minh bạch trong tay thế hệ trẻ’. Như tên ý tưởng đã thể hiện khá rõ, những bạn trẻ này muốn kết nối nhiều hơn với thanh niên, hướng dẫn cho họ về phát triển bền vững và minh bạch, và về cách mà thanh niên có thể trở thành chất xúc tác cho sự thay đổi và hướng tới một xã hội ít tham nhũng hơn. Đây là một trong những ý tưởng được trao giải Ngày Sáng tạo Việt Nam 2009 với chủ đề Nâng cao tính trách nhiệm và minh bạch, giảm tham nhũng, do Ngân hàng Thế giới và Thanh tra Chính phủ đồng tổ chức. [1]

Theo ý tưởng dự án này, L&L sẽ thiết lập và kết nối mạng lưới các nhóm sinh viên và thanh niên (Thế Hệ Xanh, các câu lạc bộ tình nguyện, các tổ chức thanh niên, chương trình Be Change Agents – Tác nhân thay đổi) ở Hà Nội. Các nhóm này sẽ được cung cấp nhiều thông tin hơn về các vấn đề phát triển như phát triển bền vững hay tham nhũng, cũng như trách nhiệm của họ, và trên hết họ sẽ cùng hành động để xây dựng một xã hội không có tham nhũng. Hành trình này đã không hề dễ dàng. Trong 6 tháng đầu tiên triển khai dự án, L&L đã không thể tiếp cận nhiều trường đại học để nói chuyện với sinh viên về minh bạch hay liêm chính, chứ chưa nói gì đến tham nhũng. Ngay cả khi các trường đại học cởi mở với ý tưởng này thì cũng không nhiều sinh viên tỏ ra quan tâm. Một số sự kiện chỉ có 8 người tham dự.

Pages