Syndicate content

nước

Mở rộng chương trình vệ sinh môi trường tại Việt Nam

Parameswaran Iyer's picture
Also available in: English
Một người dân ở Hòa Bình vui mừng khi xây được nhà vệ sinh mới. Ảnh: Chương trình Nước và vệ sinh mội trường của Ngân hàng Thế giới.


Vệ sinh môi trường mang lại nhiều lợi ích như giảm chi phí chữa bệnh, nâng cao chất lượng cuộc sống, tăng cường an toàn cho phụ nữ và các em gái, đó là chưa kể đến những ích lợi kinh tế tuyệt vời mà vệ sinh mang lại. Nhưng nếu muốn tận dụng được hết những lợi ích đó thì cần phải có các cách tiếp cận mới áp dụng trên qui mô rộng và thúc đẩy tiếp cận bình đẳng. Như Eddy Perez, Chuyên gia trưởng về vệ sinh môi trường, Chương trình Nước sạch và Vệ sinh của Ngân hàng Thế giới, đã chia sẻ trong blog gần đây gây về quá trình loại bỏ bất bình đẳng và giúp mọi người đều có thể tiếp cận dịch vụ đòi hỏi một sự chuyển đổi và từ bỏ cách làm theo lối mòn cũ. (Đọc bài viết bằng Tiếng Anh: Tại sao và bằng cách nào các nước có thể phấn đấu hoàn thành mục tiêu vệ sinh nông thôn cho toàn dân vào năm 2030) và Khắc phục cung ứng dịch vụ vệ sinh cho người nghèo tiến tới hoàn thành mục tiêu kép).

Cấp nước sạch cho khu vực nông thôn: Bài học từ Việt Nam

Hoang Thi Hoa's picture
Also available in: English


Hai cháu bé đang rửa tay bằng nước sạch. Gia đình các cháu ở huyện Thái Bình bắt đầu có nước sạch từ năm 2011.Xem video: Cấp nước sạch cho khu vực nông thôn: Bài học từ Việt Nam

Mặc dù nền kinh tế Việt Nam đã có bước tăng trưởng đáng kể trong những năm gần đây nhưng vẫn còn khoảng cách giữa khu vực nông thôn và thành thị trong việc tiếp cận nước sạch và vệ sinh môi trường. Rất nhiều hộ gia đình nghèo ở nông thôn ngày nay vẫn chưa có nước sạch hoặc nhà vệ sinh.

Trong một chuyến khảo sát thực tế trong khuôn khổ Dự án cấp nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn vùng đồng bằng sông Hồng (RRDRWASS) khởi động gần 10 năm trước, những gì mà một người phụ nữ tại đây nói với tôi đã thực sự làm tôi suy nghĩ. Cô thắc mắc vì sao dân cư ở thành thị có thể tiếp cận nguồn nước sạch và các dịch vụ vệ sinh với chất lượng tốt trong khi người dân ở các vùng nông thôn lại không thể. Cô ấy nói có lẽ do người dân ở khu vực nông thôn sẵn lòng sử dụng dịch vụ chất lượng thấp so với người dân ở khu vực thành thị, và đơn giản là họ không có nhu cầu phải cải thiện chất lượng cao hơn.

Lúc đầu tôi nghĩ có thể cô ấy đúng nhưng sau đó tôi nhận ra vấn đề không phải như vậy. Người dân ở khu vực nông thôn hoàn toàn có nhu cầu về các dịch vụ với chất lượng tốt hơn, và quan trọng hơn, được tiếp cận với những dịch vụ này là một quyền cơ bản của con người.

Vậy lí do dẫn đến sự chênh lệch này là gì?