Syndicate content

Poverty

Maintaining momentum in Myanmar

Axel van Trotsenburg's picture

Myanmar is undergoing a historic transition. After decades of armed conflict and economic stagnation, the country is beginning to make important strides toward realizing its potential and the aspirations of its people.

Our engagement in Myanmar started more than 60 years ago when it became a member of the World Bank, soon after gaining independence from British rule.

Back in 1955, the Bank’s first economic report stated: “the lack of security remains a disrupting influence on the economic life of the country” while “the long term economic potentials are bright” on account of its moderate population growth and abundant natural resources. It also noted the importance of “encouraging private sector enterprise to improve the standard of living of the people”— these are topics that continue to resonate in today’s development discourse.

In the early 1950s, Myanmar’s GDP per-capita was comparable to that of Thailand, Korea, and Indonesia.  Like others in the region, Myanmar was coming out from colonial rule and a period of struggle. Sixty years on, Myanmar has a per capita GDP just above $1,100, less than one third the average for ASEAN countries and one of the lowest in East Asia.

The good news is that Myanmar has begun the catch up process. Major political and economic reforms since 2011 have increased civil liberties, reduced armed conflict, and removed constraints to trade and private enterprise that long held back the economy.

Đo lường nghèo ở Việt Nam như thế nào?

Linh Hoang Vu's picture
Also available in: English



Thế nào là nghèo ở Việt Nam? Khi tôi lớn lên ở Hà Nội trong những năm cuối thập kỷ 1980, có thể thấy cái nghèo ở khắp mọi nơi. Hầu hết người dân Việt Nam khi đó hẳn là sống ở mức dưới chuẩn nghèo quốc tế (1,25 đô-la một ngày). Bởi lẽ vào thời gian đó chưa có các cuộc khảo sát mức sống để đo lường nghèo nên cũng không có một cách thức rõ ràng để xác định như thế nào là nghèo. Người giàu thời đó là người nào trong nhà có xe máy hay TV, còn người nghèo là những người ăn xin ngoài đường hay người nào không có đủ gạo để ăn. Trong cuộc khảo sát sớm nhất được thực hiện vào năm 1992 và 1993, có khoảng 64% dân số được coi là nghèo theo chuẩn nghèo quốc tế. Sau hai thập kỷ thì chỉ có khoảng dưới 3% dân số là nghèo theo chuẩn nghèo này trong khi tình trạng đói ăn đã được xóa bỏ.

How We Measure Poverty in Vietnam

Linh Hoang Vu's picture
Also available in: Tiếng Việt



What does it mean to be poor in Vietnam? When I grew up in Hanoi in the late 80s, poverty was all around. Most of the population then was living under the international poverty line ($1.25 per day). Because there were no living standard surveys to measure poverty, there was no clear indication of what it meant to be poor. A rich person at that time was someone with either a motorbike or a television set, while a poor one was a street beggar or someone who did not have enough rice to eat.  In the earliest survey conducted in 1992 and 1993, about 64% of the population was poor by the international poverty line. Twenty years later, less than 3% were considered poor by the same standard while hunger was successfully eradicated.

Монголын шилжилт: Байхгүйгээс байгаа руу

Jim Anderson's picture
Also available in: English
Зарим үед огт санаандгүй газраас шинэ санаа төрдөг. Хэдэн сарын өмнө  Монголд буцаж ирсэнийхээ дараа би 1990-ээд онд энд амьдарч байснаас хойш Монголд ямар их зүйл өөрчлөгдсөнийг ажигласан. Олон өөрчлөлтийг  шууд хараад мэдэхээр байсан, тухайлбал, өндөр байшингууд, кафенуудыг шинэ гэдгийг анх удаа Монголд ирсэн гадаадын хүн ч хараад мэдэхээр байлаа. Энэ өөрчлөлт хэрхэн явагдсан нь нутаг руугаа буцах гэж байгаа гадаадын хүнтэй ярилцах сэдэв байсан юм.
Mongolia's black market in 1994
Монголын "хар зах" 1994 онд
фото: James H. Anderson
1993 онд Монголд би анх ирсэнийхээ дараа, энд ирсэн гадаадын хүний хамгийн түрүүн сурдаг үг нь “байхгүй” гэдэг үг гэдгийг мэдсэн. “Тийм юм байхгүй, бидэнд байхгүй, алга байна”. Эдгээр хэдэн үгийг зүгээр л толгойгоо сэгсрэх хөдөлгөөнөөр мөн орлож болдог байлаа.

“Танайд талх байна уу”
“Байхгүй”
“Будаа байна уу”
“Байхгүй”
“Ус /эсвэл цахилгаан, халаалт/ яагаад байхгүй байгаа юм бол”
“Байхгүй”

Mongolia’s Transitions: from Baikhgui to Baigaa

Jim Anderson's picture
Also available in: Mongolian
Sometimes insights come from unexpected sources. Ever since returning to Mongolia some months ago I have, naturally, been observing how things have changed since I last lived here in 1990s. Many of the changes are immediately recognizable and even foreigners arriving for the first time could guess that the high-rise buildings and cafes are new. But it was a chance conversation with a fellow foreigner that drove home just how dramatic those changes have been.
Mongolia's black market in 1994
Mongolia's black market in 1994
photo: James H. Anderson
When I moved to Mongolia in 1993, the first Mongolian word every foreigner learned was baikhgui. Not there; don’t have any; absent. With this simple utilitarian word, one could concisely express the verbal equivalent of a shake of the head.

“Do you have any bread?”
“Baikhgui.”
“Rice?”
“Baikhgui.”
“What happened to the water/electricity/heat?”
“Baikhgui.”

Bản đồ hóa chỉ số nghèo Việt Nam

Gabriel Demombynes's picture
Also available in: English

Chúng tôi vừa ra mắt trang web MapVietnam tại địa chỉ www.worldbank.org/mapvietnam/ trong đó cung cấp số liệu kinh tế xã hội cấp tỉnh và huyện của Việt Nam. Mục đích của trang web là cung cấp thông tin cho các phóng viên, các nhà hoạch định chính sách, nhà nghiên cứu, và tất cả những người dân cần thông tin về tình hình kinh tế xã hội tại địa phương. Bản đồ sẽ cung cấp các thông tin đa dạng về Việt Nam mà nếu chỉ nhìn vào con số thống kê tổng hợp thì rất khó để hình dung. Thông tin trên trang web được cung cấp cả bằng tiếng Việt và tiếng Anh.

Mapping Vietnam’s Poverty Indicators

Gabriel Demombynes's picture
Also available in: Tiếng Việt

We just launched the new MapVietnam website at www.worldbank.org/mapvietnam/ which provides access to socioeconomic data at the province and district level in both English and Vietnamese. The site is intended to be a resource for journalists, policymakers, researchers, and citizens looking for information on social and economic situations at a local level. The maps illustrate Vietnam’s wide diversity, which can be lost in aggregate statistics.  It is available in both English and Vietnamese.

跟踪监测城市化:大数据如何推动制定相关政策确,确保城市增长造福贫困人口

Axel van Trotsenburg's picture
Also available in: English
 Measuring a Decade of Spatial Growth

每一分钟,东亚地区都有数十人从农村迁往城市。

随着人口大规模迁移,世界上形成了一些超大城市,如东京、上海、雅加达、首尔、马尼拉等,也形成了若干中小城市。

使用清洁饮水到乘坐每天上下班高峰时段在各城市间运送数以百万计人口的高铁,这一转变对人们生活和生计的方方面面产生了影响。

人们之所以迁往城市,是为了寻找更好的工作,改善生活状况。不过,城市化也伴随着风险,这些风险有可能延长贫困期,导致机会缺乏,不能改善未来发展前景。

城市一旦建成,城市形态和土地利用模式就锁定下来,后代难以更改。现在城市化相关工作,可避免今后花几十年时间和大量资金来修正错误。

World Bank Vice President for East Asia Invites the Public to Discuss the Future of Vietnam

Axel van Trotsenburg's picture
World Bank Vice President for East Asia Invites the Public to Discuss the Future of Vietnam

World Bank Vice President for East Asia and Pacific Axel van Trotsenburg invites everyone to join a discussion on how Vietnam can achieve the objective of becoming a modern, industrialized nation in the next decades.

We Children Can Help Other Children Too

Mateo Fernandez's picture
Also available in: Bahasa Indonesia



​Hi, my name is Mateo. I am 9 years old. Every night my mom reads me a story.  Many times she tells me a story about how some boys are fortunate to be born rich, and some are not. My mom always reminds me that I am among the fortunate.  My mom helps a program called the Program Keluarga Harapan that teaches less fortunate mothers to educate their kids. The less fortunate mothers work extra hard, because they want their children to have a better future than them.

Pages